Gman’s Blog

You’re Connecting to me

English is fun

[ 28.1.2007 ]

Úi chà, hôm nay đã là 28/1, chỉ 3 ngày nữa là 1 phần 12 của năm 2007 sẽ qua, nhanh quá nhỉ. Thời gian đi nhanh thế mà mình chưa làm được gì (trước mắt là chưa mua tem xe buýt tháng 2), chắc để mai đi vậy.
Hôm nay mò lên trường sớm để coi Triết biểu diễn trong cuộc thi English is Fun. Bảo là vào sớm nhưng mà mãi tới 8:30 mình mới vào. Thấy chú Hói ngồi với một bạn khác, bạn này mình tường gặp, học Chuyên Anh NK. Rồi ku Thiện xuất hiện, kéo mình sao chỗ Triết, chỉ có 3 người ngồi đó. Rồi chín giờ, vài bạn khác mới tan lớp học thêm ra (có cả ấy ấy), cũng vào xem. Thời gian trôi qua, Triết vẫn chưa hát, người xem thưa dần, cuối cùng còn 4 người ngồi đó. Tới 10 giờ, 1 người nữa đứng lên đi về… còn 3. Tiết mục của A2 quá hay, lớp này đầu tư nhiều, mà còn có tinh thần và chuyên môn nữa. Rồi cũng đến tiết mục của Triết. Nhanh wá, có tí xíu à, chưa kịp nghe thì đã hết. Lúc này thì Thọ, Luân, Thanh mới vào, rồi vòng ra lại luôn. Thế là xong, ai về nhà nấy, ai cũng vui vẻ, cả ku Khôi, hôm nay cứ tíu tít với nhỏ bạn cũ, chỉ có một kẻ buồn, thất thểu ra về.
Ở nhà, chơi với nhỏ em họ. Nó về, thì Red Alert tiếp, rồi cơm nước. Cái cà phê mình uống như đồ giả, uống một ly đầy mà vẫn ngủ ngon 2 tiếng. Dậy, hôm nay quyết phải viết cho xong blog của 3 ngày vừa qua, tồn đọng dữ quá rồi. Tới 6 giờ, thế là xong, 3 ngày đã được publish. Bây giờ xuống ăn cơm và coi đá banh. Trận lượt đi này không mấy khả quan hơn trận trước, tuy Việt Nam giữ sạch lưới nhưng chung cuộc thì hiệu số bàn thắng vẫn là 2 nghiêng về Thái Lan. Chán thật, không xem hiệp hai luôn, ngồi chơi game tiếp, rồi viết blog, đọc blog bạn bè. Ngày hôm nay chú Hói đã nhận ra triết lý cho riêng nó. Nó nghĩ giống mình ngày trước, ngày trước mình cũng nghĩ thế, mình quả quyết là thế, nhưng giờ mình lại phản chính mình (như positron phải lại electron vậy). 11 giờ, Kim Anh invite cái Quiz. Định ăn gian, ai ngờ trời hại, có 20/100 đ à :( (. Tối nay lạnh quá, lúc này là 22 độ rồi, nghe dự báo, đêm nay chỉ còn 16 độ mà thôi, ngủ thế mới sướng.

Tháng Một 29, 2007 Đăng bởi Gman.Return | Amotizen, Day Log, White Pea | | 2 phản hồi

Tốc hành chóng mặt

Ca số phòng học A110 - Lê Hồng Phong

[ 27.1.2007 ]

Wow, bây giờ, ngồi đây trước cái PC, mà tòan thân nhức mỏi, ra rời. Mắt thì dính vào nhau, tay chân bủn rủn, đầu óc quay cuồng. Thế mà vẫn ngồi là lạch cạch bên bàn phím, suy nghĩ đủ thứ. Mấy ngày qua, quả thật mọi thứ khá là đen tối, ước gì quay ngược thời gian lại được, chỉ cần 3 ngày, thế là đủ. Nhưng mà ông Xuân Diệu đã bảo là thời gian đi qua không thể lấy lại được, mà ông A.Einstein (hình như thế) cũng bảo trong thuyết Tương Đối hẹp là thời gian là một trục thẳng trong không gian, qua là qua luôn.

Hôm nay, tỉnh dậy lúc 6:30, xuống tắm. Sáng lạnh gần chết, tắm xong đi ra, răng đập cộp cộp. Lấy xe, chạy qua nhà Thúy Anh như đã hẹn, rồi chở bả đi ăn sáng ở gần nhà mình. Vừa ăn vừa kể chuyện “about her”. Ăn no, rồi quay lại nhà mình, chạy vào uống mấy viên thuốc rồi tiếp tục cuộc hành trình. Bây giờ là quay lại nhà Thúy Anh để giảng bài Lý. Đây là lần đầu mình vào sâu trong nhà bả. Nhà cũng đẹp, thiết kế cũng hay, tuy nhiên là vị trí không đắc địa cho lắm, nên hơi tối. Lúc đầu chỉ có Lý, sau đó mọc thêm Hóa. Bù lại, mình được Thúy Anh làm giùm một phần bài TLV. Kể cũng vui, Lý và Hóa là môn hệ số 1 của TA, là môn hệ số 2 của mình, trong khi Văn là một hệ số 1 của mình, hệ số 2 của TA. Hôm nay cả hai đứa đều cần đến sự trợ giúp trong môn hệ số 1 và tối cả 2 đứa đều vì lý do tâm trạng nên đều không học và để ngủ lúc 11:30. Trong lúc học, mình có gửi 1 sms, hỏi coi chiều nay cái xe đạp của mình có cần được sự dụng ko, câu trả lời đơn giản là không. Mình quyết định là không reply, nhưng chắc chắn sẽ đi xe, luôn hy vọng mà. Trao đổi bài tập tới 10:45, mình phải về, cầm theo cuốn tập giảng văn của TA đem đi photo, chẳng may, thiếu 1 trang, lúc đó biết mà lười quá, thôi luôn.

Về nhà, vừa ăn vừa coi Tam sao thất bản. Tốc hành chóng mặt là cái câu mà hôm này coi Tam sao thất bản học được. Câu này là của ông Anh Vũ, ý nói là làm cái gì đó nhanh nhẹn í mà. rồi phóng xe đạp tới trường. Chán thật, đường Lý Thường Kiệt to thế mà còn kẹt xe. Làm mình trễ gần 10 (so với dự tính). Vào trường, đi nhanh qua nhà thi đấu, nhìn vào lớp, thấy có người nhìn ra -> hy vọng. Nhưng vào lớp thì chỉ nhận được một câu hỏi: “Tùng ở trường từ sáng tới giờ hả?”. Tạm quên chuyện đó đi, ngồi làm TLV, rồi chạy sang D4 trả tập cho T.Anh. Tiết toán, tự dưng mới vào bị hốt lên bảng tính đạo hàm (cotg x)’, á, lượng giác, may mà làm được. Rồi cuối giờ lại bị một cái nữa, cái này thì trong sách có giải, nhưng thầy bắt làm kiểu khác. Tiết địa, lúc đầu nghe tin là xuống phòng nghe nhìn, rồi một hồi Trâm bảo không đi, it phút sau lại nghe là đi, cầm tập vở chạy lên tới nơi, thì nghe nói là không học, thế là về lớp, ra tới ngoài khu thực nghiệm, lại nghe tin là cô đang đợi trên phòng nghe nhìn, cả đám lại bò lên. Ổn định chỗ ngồi, tuy được chỗ tốt cộng thêm bài này nhóm mình chuẩn bị rồi nhưng lại không giơ tay nhiều, vì thư ký không làm việc, giơ tay cũng như không. Quay về phòng A026, mở cửa vào lớp, ngồi học 2 bài thơ của X.Diệu, đề phòng trường hợp xấu nhất. Quyết định dừng bài TLV lại, thứ 2 nộp vậy, vả lại có cố tiếp cũng ko kịp. Tiết văn trôi qua, không đả động tới bài TLV. Tiết CN, có thêm 3 cô chủ nhiệm thực tập bước vào. Mình ngồi kế một cô. Rồi cầm máy ảnh, chụp vài bức hình trong lớp trước khi về chỗ viết thông báo. Tới cuối giờ, tưởng chừng bài TLV đã qua, ai ngờ sau tiếng chuông reo, cô yêu cầu nộp bài, chà đánh ngậm ngùi vậy.

Ra về, thất vọng khi mà phải vào nhà xe một mình. Lấy xe xong ra chỗ ngã sáu đợi T.Anh (sáng hẹn rồi, xe không chở ai thì chở T.Anh về). Đợi mãi thì cũng thấy bả ra. Trên đường về, T.Anh rủ vào một quán nhỏ, quen thuộc ở đường Nguyễn Thị Nhỏ ăn phá láu. Cái món này, từ bé tới giờ chưa bao giờ đụng vào, nhưng nay, trong lòng buồn bã, với lại thấy T.Anh bảo ngon, mình cũng ăn một chén (tới giờ vẫn không đau bụng).

Về nhà, ăn tiếp, rồi ôn lại bài hóa, tí nữa học chị Nhi. Học xong, mệt quá, ngả lưng một tí, rồi online, vừa viết blog, vừa suy nghĩ câu đố 12 đồng xu. Giải hoài không ra, thì ra, bài này là bài nổi tiếng, Google Suggest có luôn. Tuy tìm ra lời giải nhưng mà nó khó hiểu quá, bó tay luôn. Tối nay thằng Khải nói chuyện với mình về cách chấm điểm của mình, mình chấm điểm kiểu đó là sai à, chấm gắt một tí thì có sao đâu, chúng nó cùng lắm là bị la tí xíu, điểm hạnh kiểm thì cũng bị trừ, nhưng đâu có nhiều. Cái mà chúng nó không nghĩ và không chịu nghĩ, là bản chất chúng nó sai, chúng nó không sửa và nói thẳng, chúng nó không muốn, không dám và không thể sửa. Tuy vậy mình sẽ cho tụi nó một tuần để chúng nó làm những gì mà chúng nó nói, hy vọng là chúng nó làm được. Còn bây giờ thì ngủ, ngủ là trên hết, mai còn phải vào trường nữa.

Tháng Một 29, 2007 Đăng bởi Gman.Return | Day Log, Highlighted Post, White Pea | | 3 phản hồi

Everything done anew.

[ 26.1.2007 ]

Hôm nay là ngày đầu tiên trong chuỗi ngày tái thiết lại tình cảm. Khó khăn, nhưng mình cần “chai lỳ” để có thể qua mấy ngày này. Khổ hơn, là chiều nay còn có bài kt 1 tiết Lý. Bài này là một bài quan trọng, phải cố gắng mới được. Dậy không trễ (nhưng cũng không sớm), để ôn bài, nhưng mà mẹ lại nhờ làm word, rồi email. Mau chóng làm lẹ, cho xong rồi ôn bài tiếp. Nhưng quay đi quay lại thì mình chỉ “tập trung ôn” được khoảng hơn nửa tiếng. Chỉ đọc lại cái phần tóm tắt chương thôi. Tạm tin vào khả năng của mình, cất sách vở, ăn uống rồi đạp xe ra trạm xe buýt. Lâu lắm rồi mình mới làm cái chuyện bình thường nhất này.

Bước vào trường, phần thì tìm, phần thì né tránh cái ánh nhìn đó. Đặt ra cho mình 1 cái luật, không nhìn sang dãy bên kia, nhưng mà, mình liên tục vi phạm cái quy ước nhỏ đó. Tiết Sinh, xuống phòng thí nghiệm, mình nảy ra ý nghĩ, cầm theo cái máy chụp hình, để ghi lại cảnh Amotizen trong phòng thí nghiệm với mấy cái kính hiển vi. Lúc đầu chỉ định thế, ai ngờ, cái máy của mình đắt giả hẳn lên khi mà thấy gợi ý, lấy máy chụp hình ghi lại góc nhìn trong kính hiển vi rồi từ đó vẽ lại vào giấy. Hờ hờ, cái máy của mình đi khắp nơi chụp quá trời hình các tế bào nguyên phân. Tối về còn upload lên blog của lớp nữa. Thoáng cái đã tới tiết 4, tiết Lý. Cô phát đề, thật là xui xẻo, mình nhận đề sau cùng. Bài dài quá trời, không kịp làm, câu trắc nghiệm cuối cùng không đọc đề mà đánh đại luôn, bó tay. Trước lúc ra về ngồi lại nghe tụi nó nói chuyện nhưng mà không nghe từ đầu nên không hiểu rõ. Lớp mình quả là phức tạp hơn mình từng nghĩ.
Hôm nay Ngọc đi với Sơn. Mình mò ra trạm buýt, hơi trễ, may mà có Thúy Anh đợi, về chung chứ nếu không thì buồn chết được. Chở Thúy Anh về rồi mình cũng về. Tiếp tục những công việc quen thuộc, ăn, ngủ, online. Dạo này tâm trạng không ổn định, không ngồi viết blog được, chỉ biết lấy game ra chơi. Mai còn phải đi giảng Lý cho Thúy Anh nữa, trong khi bài tập làm văn chưa đâu vào đâu.

Tháng Một 29, 2007 Đăng bởi Gman.Return | Day Log, Highlighted Post, White Pea | | No Comments Yet