Gman\’s Blog

You\’re Connecting to me

Lẩu dê

[ 24.2.2007 ]
Day after day

Hôm nay nghe đồn là chiều sẽ kiểm tra văn. Thế nên mình ráng cô gắng dậy sớm (so với mấy ngày Tết). Dậy ăn no rồi lên lầu, không mở máy mà lấy sách văn ra coi bài. Nhưng vì gió mát, giường êm ả. Mình ôm cuốn sách ngủ luôn mà không biết. Tỉnh dậy thì cũng khoảng 10 giờ rồi, ráng lấy ra đọc thêm vài chữ. Rồi Thúy Anh đến, trả truyện cho mình, kèm theo cái USB để mình copy ảnh vào đó. Mình trả luôn 3 cuốn lịch hôm trước mình giữ dùm. Mở USB của Thúy Anh ra, choáng, 2GB lận, trong đó có quá trời file nhạc. Thấy mấy cái tựa lạ hoắc nên mình quyết định copy vào hết. Chà khoảng 700MB lận, nhiều hơn cả một cái USB của mình. Chưa copy hết thì phải trả lại cho Thúy Anh rồi. Đến lúc kể cho Thúy Anh nghe chuyện copy, mới sững sờ, cái đó toàn bộ là nhạc không lời. Ack, ack, mất công nãy giờ chép vào. Thôi kệ, không sao, đằng nào nhóm mình đang làm thuyết trình địa, lấy làm nhạc nền luôn cũng được.

Tới trưa, sau khi ăn cơm, thay quần áo, chàng lại đạp xe ra trạm xe buýt. Đã lâu lắm rồi chàng chưa làm chuyện này. Vừa ra thì có xe ngay, lên với Thúy Anh. Mình lì xì cho Thúy Anh 10k, còn Thúy Anh lì xì lại $1, hehe, vẫn lời. Vào trường, còn sớm chán, mà học bài cũng không vào, thôi ra đá cầu là tốt nhất. Lâu lắm rồi mới đá cầu như thế này. Vào học 2 tiết toán, bình thường, thầy cũng chả sửa bài nhiều, dạy bài mới à. Thầy thông báo, thứ 2 sẽ cho Kt 15′ Giải tích với đề rất “dễ thương”: 15 bài tính đạo hàm… :(( khóc luôn, mỗi bài 1 phút thôi sao. Ổng tưởng A1 là chuyên toán không bằng. Đà này thì CN phải ở nhà ôn tập thôi. Tới tiếp Địa, cả lớp lại bị hố khi kéo nhau lên phòng nghe nhìn trong khi cô lại đợi ở dưới lớp. Sau khi cô cùng 2 giáo sinh vào lớp, cô bắt đầu phát cho mỗi người một cái lời chúc. Tuy là mấy câu chúc đó là sưu tầm và in ra nhưng thấy nó cũng đúng, hợp lý với nhiều người được nhận. Nói chung là một hành động có ý nghĩa. Tiết tuần này có cả cô Bắc thực tập chấm điểm. Mình là 1 trong 20 người nộp bài vẽ biểu đồ nhanh nhất nên được +1 điểm vào điểm miệng. Cuối cùng cũng tới tiết Văn, cô bước vào lớp, mặt lờ đờ, không nói gì cả, chỉ viết lên bảng có mấy chữ: “Cô bị ốm, không nói được”. Rồi viết thêm chữ Kiểm tra có gạch đít đàng hoàng. Hix, thế là vẫn phải móc giấy ra làm bài kiểm tra, khổ. Sau khi nộp bài, cô cũng chả giảng bài được, cho lớp đọc sách rồi cô ngồi coi cái sổ đầu bài. Ku Thiện bị hốt vì 3 lần ngồi sổ. Hết tiết. Sang tiết SHCN, tiết này được quảng cáo là thảo luận về Puppy Love. Nhưng mà sự thật rất đáng thất vọng, nó chả giống một cái buổi thảo luận gì cả. Theo dư luận xã hội thì tại vì có cô Hà ngồi theo dõi, nên chúng nó không dám nói thẳng, nói thật, vì sợ lại có một buổi thảo luận khác kéo dài 2-3 tuần như cái Sống có trách nhiệm. Cô Trang và cô Bắc kể 2 câu chuyện, mà nói thật, mình chả hiểu được bao nhiêu. Ku Khôi thì làm MC được vài phút, cũng không thể lấy lại sự nhộn nhịp được. Dưới lớp thì ồn như giặc. Bó tay, một buổi sinh hoạt không gì có thế bình thường hơn.

Tan học, mọi người kéo nhau về, chỉ có lớp mình còn ở lại để chuẩn bị đi đánh sinh nhật của ba người Hoài An, Vân Anh, Anh Vương. Sau một thời gian dài suy nghĩ thì cuối cùng cũng đã định vị được nới đến là quán Lẩu dê 45 trên đường Ngô Thời Nhiệm. Và vấn đề tiếp theo, cũng là vấn đề truyền thống, chỉ 2 chữ: Xe cộ. Giờ thì người đông (17) mà xe thì chỉ có vài chiếc, không đáp ứng được nhu cầu đi lại. Thế là mất thêm 15′ nữa để phân phối người vào xe. Tính đi tính lại, còn dư ra 6 người không có chỗ. Đành phải đi xe Taxi, nhưng mà xe 7 chỗ giờ thì hiếm lắm. Đợi lâu ơi là lâu thì mới có một xe. Mà rất là khốn nạn, vừa lên cái xe đó thì một đám xe khác tới tấp đến, bó tay. Tới được quán lẩu, cả đám bu vào ăn. Món chính là món Lẩu mà lâu quá không đem ra. Đành phải ăn vú dê, thịt dê, và xào lăn vậy. Mình ngồi chung với thằng Khải và Khôi, chúng nó làm là chủ yếu, mình được hưởng quá trời. Bọn này phởn chí, không biết làm gì với cái bếp lò, chúng nó nướng cả bánh tráng, làm cho lửa cháy lên như lửa trại. Ăn xong trận thứ nhất, cả thẩy là 540k. Chia ra, mỗi đứa có khoảng 32k thôi.

Chuẩn bị đi ca 2. cả đám ra trước cửa quán lẩu đợi Anh Vương đi… (khó nói quá). Mãi thì Anh Vương cũng giải quyết xong. Lúc đó thì Khôi và Mình phải về rồi, còn lại 15 người. Đi tiếp ra hồ Con Rùa để ăn kem Công Trường. Mình đi bằng xe đạp của thằng Luân. Xe nó không có thắng, không có cả cái chống chân, thua. Ba cái xe máy đều tống ba. Đến nơi, có vấn đề phát sinh: chỗ ngồi. Vì nhóm này đông quá nên quyết định dẹp bàn luôn, lấy 15 cái ghê ra ngồi không, nhìn như Cái Bang vậy. Giờ mới biết cái hồ Con Rùa này là cái đuôi rồng. Đầu rồng là ở chỗ Dinh Thống Nhất. Ở cái đuôi này, có một thanh gươm cắm vào để con rồng không quẫy đuôi. Sự tích này cũng vui. Ăn xong tính tiền, rồi giải tán. Mình đợi thằng Sơn chở Vân Anh về rồi đón mình về. Mãi nó mới tới. Mà khốn nạn hơn, trên đường về, xe nó bị nổ lốp. Lại phải dừng lại thay lốp mới, 40k + 20 phút. Về tới nhà là gần 10 giờ. Cho nó mượn 350k nữa, cả thẩy là 400k để nó mua Ipod. Online, viết blog cho ngày đi trại Mai Hòa rồi 12 giờ mình ngủ.

Tháng Hai 26, 2007 Posted by | Amotizen, Day Log, Friends, Highlighted Post, Music, White Pea | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Bài bạc là bác thằng bần

[ 20.2.2007 ]

Day after day

Tiếp nối theo chuỗi ngày ăn chơi trong Tết này của mình. Hôm nay đi suốt từ sáng tới tối. Oải quá, mà vẫn ngồi đây tường trình lại cái ngày không lặng lẽ này. Lúc đầu định 7 giờ dậy, 8 giờ đi là 8:30 tới nhà Khánh Minh. Nhưng mà do lười biếng nên… phải 9 giờ mới tới nhà Khánh Minh. Vừa đi, phải vừa gọi hỏi đường thằng Luân nữa. Tới nơi, tưởng đông lắm, ai ngờ cũng lèo tèo. Chỉ có Đảo, Hằng, Luân, Thanh, Thọ và dĩ nhiên là Khánh Minh. Khoảng 9:30, có thêm Kim Anh tới nữa, rồi D.Phương nữa. Ít quá, làm được gì. Thế là cả đám quyết định gầy sòng đánh bài. Lúc đầu là Xì dzách, rồi Cào, rồi chuyển sang loại hình cờ bạc khác là loto và cuối cùng là lắc bầu cua mắc cười wá. Sáng nay làm ăn cũng khá… kiếm được 70k.

Tới giờ cơm, cả đám đành phải chuyển địa bàn sang vùng khác. Khu vực hoạt động tiếp theo không đâu khác ngoài nhà Tú Linh. Nhà “cố iu” vừa rộng, vừa mát, vừa yên tĩnh mà còn gần nhà mình nữa. Sang đây, trước là nghỉ ngơi, sau lại là gày sòng tiếp. Tết mà, ham hố tí mới vui. Ca 2 này, chỉ chơi bầu cua không à. Hết khoảng 1 tiếng rưỡi. Thằng Đảo làm cái, hốt hết tiền bạn bè. Hix, nó ăn gì mà hên wá không biết, kiếm hần triệu bạc. Bó tay, không thể hiểu được. Mình may mắn chỉ mất 50k. Vì tình huống đặc biệt xảy ra, thế nên kế hoạch phải thay đổi, cả đám rủ nhau đi ăn, và thằng trả tiền là ku Đảo. Wa một cái KFC gần đó, lúc này chỉ còn 8 đứa. Vào gọi gọi tùm lum, đợi lâu ơi là lâu, thế mà… chỉ lột được 310k của thằng nhóc. Mình gánh vác nhiệm vụ cao cả, đó là bưng nước, khổ, lạnh ơi là lạnh. Hai cái thẳng ngồi coi đồ là sướng nhất (lại là thằng Luân và Thọ). Lấy đồ ăn đầy đủ rồi thì bắt đầu chén. Hằng bỏ cuộc đầu tiên, và cũng là cuối cùng. Mình và sáu đứa kia ăn wá trời, mà vẫn thấy đói. Ăn xong, lấy xe, cả đám kéo nhau lên hồ Con Rùa đánh thêm trận nữa. Tới đây mình đuối, còn phải đi sinh nhật Khôi nữa mà. Dừng cuộc vui với Loạn gia ở đây.

Phóng xe. Phóng xe vèo vèo trên đường Lý Thường Kiệt. Tời nhà bé Hói, thì ra mình là vị khách đầu tiên. Thằng ku này, chuẩn bị chán wá, bây giờ mới lo đi mời bạn bè thì làm sao tụi nó đến được, mà đến cũng làm gì có quà hì hì. Ở nhà nó chơi tí trước khi có thêm 2 bạn nữa đến, 1 boy, 1 girl, 1 couple hì hì. Có lẽ ko có ai nữa đến nếu không có sự thuyết phục tài tình của nhỏ kia. Thế là cả thẩy 5 người, nhậu nhẹt bét nhè bằng… sinh tố, bò viên, cá viên, tôm viên, mì xào, nui xào. Rồi ku Khôi cắt bánh sinh nhật. Lại “một bữa no” nữa, về thôi là vừa.

Đạp xe, tới gần nhà, thì thấy có cái xe quen quen ở trước cửa. Who on Earth that could be??? Á, thì ra anh Long – cựu gia sư của mình. Hehe, ông anh ra trường có việc làm, bận túi bụi, không có thời gian wa chơi với mình nữa. Mà giờ mới biết kaka có girlfriend rồi nha. Chà chà, đi dâu cũng thấy người ta có cặp có đôi hết, còn mình thằng này… [ngáp]. Lúc đó có Thúy Anh sang, rủ mình mai đi… Củ Chi. Bó tay, thì ra là đi cái trung tâm Mai Hòa hôm bữa. Đồng ý liền, Tết mà, có gì đâu. Lạch bạch vào nhà xin mẹ, ok luôn, mẹ mà, mình xin chả lẽ ko cho. Thế là mai có kế hoạch ăn chơi rồi. “Họa vô đơn chí”, ít phút sau, có cuộc điện thoại gặp mình. Thì ra là Ân 9/3 rủ mình mai đi chơi, chà chà, bé Tùng cũng đắt show wá ngại ghia [ngại]. Nhưng đành phải từ chối vậy, kẹt show khác rồi….

Thế là hết ngày, buổi tối cũng chỉ online, chat chit tí rồi nghe nhạc. Ai ngờ ngủ quên luôn tới 12 giờ rưỡi. Dậy mắc màn vào rồi ngủ tiếp. Nguyên đêm bị muỗi đốt, tức chịu không nổi. Bắt được 1 con muỗi, đập nát bét khà khà khà [nghe như phim kinh dị], nhưng mà bắt buộc thôi, “thời thế đưa đẩy” mà. Trước cái chết đau thương của con… muỗi, xuất khẩu thành thơ, làm 2 câu điếu văn tặng nó.

Vì tao, tao phải đánh mày
Vì mày, tao phải đánh cả mày lẫn tao.

Tháng Hai 21, 2007 Posted by | Amotizen, Day Log, Friends, Highlighted Post, Lifestyle, White Pea | 8 phản hồi

Liên Hoan Văn Hóa Dân Gian

[ 12.2.2007 ]

Day after day


Sau một thời gian dài chuẩn bị, cuối cùng thì LHVHDG đã diễn ra tại Lê Hồng Phong vào sáng hôm nay. Theo hẹn là 6 giờ cả đám tập trung ở trong trường, nhưng mà nhà mình xa nên mình nói chúng nó là 6:30 mới vào được. Gửi xe xong, vào cổng sau, bị chặn lại đòi vé, lại phải chạy ra cổng trước mua vé. Cái xấp vé hôm qua mình quên rút 1 cái, làm mất 3k. Vào trường, tưởng đông lắm, ai ngờ mới có 2 người, Khôi và My. Phụ tụi nó chuẩn bị rồi ra bưng vác “nguyên vật liệu” vào. Tới 7 giờ thì đã khá đông đủ, bắt tay vào sản xuất luôn. Món đầu tiên là bò khô, lúc đầu bán với giá 2500 1 xiên 5 miếng. Chả ai chịu mua, chỉ có mỗi thằng Dũng CT nó ghé vào, thằng khốn, keo như quỷ, mở hàng cho lớp mình mà chỉ mua có 1 miếng (500đ). Bó tay nó luôn, mà Vân Anh cũng bán. Dần dần thì các món khác cũng được dọn lên, từ dế chiên giòn (đặc sản đó nha, chỉ có Amotizen bán à), rồi sirô đá bào, hoằn thắn chiên lúc cuối có cả nem chiên nữa (đồ siêu thị đàng hoàng). Hầu hết mọi người đều hăng hái làm việc, có lẽ ngày hội cuối cùng của năm này rất thu hút lớp mình. Chỉ trừ vào kẻ vào cho có hặoc thậm chí là không vào, mà thực sự sự vắng mặt của chúng nó cũng chả ảnh hưởng gì, “vắng mợ thì chợ vẫn đông” mà.

Chưa năm nào (mới có 1 năm chứ nhiêu) mà lớp mình bán chạy như vậy. Đó cũng có một phần công của mình, mình quyết định không để menu để có thể linh động về giá, mình mở màn cái phong trào giăng lưới, đánh nhanh thắng nhanh :)). Cái trò này tuy hiệu quả, nhưng mà mệt thật, mà không cẩn thận, bị bắt lại như chơi. Cả đám con trai không thuộc nhóm bán hàng, tập trung lại đi tìm những “vật thể… quen” để hốt về gian hàng, bất kể đối tượng có giẫy giụa, năn nỉ, van xin, hay lỳ ra cũng đều “được mời về” tới nơi, bắt phải mua, và bắt phải trả tiền >:). Hỏi thử làm sao mà tiền không vào được. Cứ thế, doanh thu tăng đáng kể, 300k, 500k, 800k, 1tr, 1.2tr, 1.5tr và cuối ngày là 1.8tr. Wow, chính xác là một triệu tám trăm ngàn trong 4 tiếng bán hàng. Trừ tiền vố 1tr2 đi thì vẫn còn 600k tiền lời, năm nay lớp mình phát tài rồi.

Một nhóm ở lại dọn cái đống hoang tàn sau cuộc chiến trên thương trường. Còn lại thì vào lớp, kéo bàn ghế, chuẩn bị cho buổi tất niên, trong đám này có mình. Kéo bàn kéo ghê xong hết rồi thì cả đám ra hành lang, ngồi vắt vẻo trên cái lan can. Thích nhất cái cảm giác này, chỉ tiếc là nhà trường cấm học sinh ngồi như vậy. Hôm nay không có giám thị nên mình mới thoải mái ngồi vậy được. Mà cũng phải, nếu không cấm hs ngồi lên lan can thì nhìn vào cái trường, trông lộn xộn lắm, với lại cái nào càng cấm thì càng hấp dẫn mà.

Sau cái màn dọn dẹp và chuẩn bị, buổi tiệc tất niên của 11A1 cũng được bắt đầu. Mở đầu là phần diễn văn của cô và lớp trưởng. Sau khi phát biểu thì cô lui về “hậu cung” vì lý do mệt, cho 3 cô giáo sinh nắm quyền ở đây. Ăn uống no say, chụp hình cũng khá nhiều. Mình ra nghỉ ngơi một tí trước khi quay lại để làm tổng vệ sinh. …Một giờ rưỡi, cả lớp lại tập trung lại, bắt đầu dọn dẹp cuối năm con chó. Bưng bàn ra ngoài, quét nhà, cạo singum, quét tường, lau quạt, đèn, rồi lau nhà, xếp bàn vào, lau hành lang đó là tất cả những gì mà nhóm trong lớp do mình quản lý phải hoàn thành. Đến lúc xong, mọi người đều mệt lả, thế mà mình lại còn phải xuống Lam Sơn xem tình hình của nhóm dưới đó thế nào. Nhóm này do thằng Luân làm trùm. Vậy mà nó cứ ngồi chơi, ra lệnh cho tụi kia làm, láo thật. Tụi nó làm thế nào mà để cô phải chui vào hốc nhặt rác. Mà cái này cũng khó trách tụi nó. Cô thì mệt, mà không bảo tụi nó làm, cứ thích vào làm, rồi lại bảo tụi nó ko có trách nhiệm, khó hiểu (cái câu này không công bố rộng rãi nhé).

Trực xong, cả đám giải tán, một nhóm bắt đắc dĩ, ở lại, để đợi đông đủ rồi đi chơi, có mình. Lấy lại được cái vợt bóng bàn từ Tú Mỹ, có sẵn một quả bóng, mình ngồi chơi với X.Hằng, đánh qua đánh lại, mình dùng tay không, còn Hằng cầm vợt. Nhí nha nhí nhảnh mãi đến lúc đông đủ, rồi cả đám lên đường đi ăn. Lại có vẫn đề về xe cộ. Thế nên lại chờ đợi, đến cuối cùng, chỉ còn có 9 người đi ăn. Vào cái tiệm đó, tưởng tụi nó ăn mặn, ai ngờ toàn ăn kem. Đâu có biết, làm mình gọi cái Spaghetti. Anh Vương còn hơn mình, gọi 2 món mặn + 1 ly sinh tố, choáng. Tới tàn cuộc, tổng cộng là 184k. Sau đó nhà ai nấy về. Mình chở V.Anh về trường, gặp Luân và K.Anh. Hai người này đang ngồi nói chuyện, câu chuyện đó ít nhiều có liên quan tới mình, nhưng K.Anh không muốn mình nghe. Bực mình vì cái thái độ đó, quăng cái ghế rồi chở V.Anh sang nhà Trà My trước khi đạp xe về nhà.

[ Bấm vào đây nếu không xem hết được chiều ngang của Slide ]

Tới nhà, thấy vẫn còn bực tức lắm, nhưng mà cũng không biết làm gì, online, chat, chơi game. Thế là chuỗi ngày ăn chơi thực sự đã đến.

Tết đương đến tức là Tết đương qua,
Tết còn non tức là Tết sẽ già,
Mà Tết hết thì chơi cũng hết.

=> Phải ăn chơi thật gấp thôi, dẹp mấy cái thứ vớ vẫn trong quá khứ sang 1 bên nào.

Tháng Hai 18, 2007 Posted by | Amotizen, Day Log, Event, Friends, Highlighted Post, Holiday, LHP, Photo, Slide show, White Pea, X-cellent Post | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

"Đi chợ"

[ 11.2.2007 ]
Day after day

Chủ nhật, không ở nhà mà mình là lò mò lên trường từ sớm. Để làm gì, theo kế hoạch là hôm nay lớp sẽ tập trung lại đi mua đồ, chuẩn bị cho buổi Liên hoan VHDG ngày mai. Mà một thằng vừa ham vui, vừa bon chen, vừa rảnh rang nhưng mà há không đi được sao. Vì thế, sau khi ăn sáng, mình xách xe đạp chạy thẳng lên trường. Tới trường, thì thấy có Đảo, Hằng, Hoàng đứng ở bên kia đường. Qua đó đứng đợi chung với tụi nó. Nhưng mãi chả thấy ai đến, rồi Hằng về, còn 3 thằng con trai thì đi chợ cái gì chứ. Một lát sau để ý thấy lớp D4 cũng có mặt khá đông trước của trường, chạy sang nói chuyện với ku Duệ, rồi gặp Tuyết Ngân, cũng xô bồ chạy sang nói chuyện. Cả 2 người, mình đều nói về chuyện may mắn xảy ra hôm qua. May thật mà, không còn mù quáng nữa.

Tới 9 giờ hơn, Thọ Thiện Bum mới có mặt. Thế là hết, 6 thằng con trai, không chợ búa gì cả, đi chơi. Đầu tiên là đi mua chocolate với thằng Thiện. Nó mua có 2 hộp, mà lâu ơi là lâu. Rồi đi ăn sáng. Thằng Luân dẫn vào cái tiệm chay, ngon thiệt. Mình gọi cái cơm mực. Lúc đầu tưởng mực thiệt, ai ngờ đậu hũ, ăn đã ghê. No, cả đám mò sang Club Bida, đánh tới hơn 11 giờ rồi về trường. Chả nhớ có ăn cái gì không nữa, mà bu vào đánh bóng bàn. Đúng là A1, lúc nào rảnh cũng có thể bóng bàn được. Rồi Khôi, Phát, Hằng vào. Trong lúc đang đánh với Phát thì bọn kia kéo nhau đi hết, thì ra là đi chợ mua đồ. Còn mình vào Phát quay vào tìm “địa chỉ tập kết” trong sân trường.

Đến khoảng 4 giờ kém thì mọi người mới thực sự bắt tay vào việc. Mình và Khôi đi mua giấy, màu và cọ về để vẽ cái Banner. Tới giờ mà còn chưa quyết định cái tên gì cả. Mình đề xuất cái “Dê sắc – Treo đầu dê, bán thịt dế” mà tụi nó không chịu. Cuối cùng lại chọn Amotizen với phong cách Hàn Quốc. Thằng Luân với thằng Thọ chỉ có sơn cái mặt trước của gian hàng rồi ngồi chơi tới tối. Sau bao nhiêu gian khổ, cái banner đã hoàn thành và được treo lên thử. Đến phần ly kỳ nhất. Đó là in dấu tay của cả đám vào. Ai cũng thích làm mặc dù biết là sẽ dơ lắm. Mình đóng cái trên cùng, bên cạnh cô Bắc. Sặc sỡ những sắc màu. Làm xong còn bị Tú Linh chơi cho một cái vào mặt, xanh lét, đã thế mà cô và tụi nó còn khen là tọc highlight đẹp mới ghê. Rửa mãi mà không ra, thôi đành để đó, về gội đầu vậy. Thế là XONG, cái gian hàng quá đỉnh. Cả đám “giải tán”. Trước khi ra khỏi trường, tụi A5 còn kéo lại, nhờ chụp mấy tấm hình nữa.

Hiệp hai bắt đầu khi mọi người tập trung ở cửa trường, lấy xe đầy đủ. Bàn bạc mãi, kết quả, là quyết định đi ăn hủ tíu. Những mãi một lúc thì mọi người mới khởi hành. Bị lạc, mình và Trâm lò mò mãi mà không thấy, Trâm về trước, mình vòng xe lại. Cuối cùng cũng gặp. Chỉ còn 5 thằng ngồi ăn. Nhìn kỹ lại, cũng 5 thằng này tối hôm qua ngồi lê lết tới 8 giờ tối, coi phim “Hàn Quốc”. Về nhà, bơ phờ, lăn vào tăm luôn. Lúc gội đầu, toàn màu xanh chảy ra, cái khăn tắm hóa xanh luôn. Xong rồi còn ráng online một tí trước khi lăn ra ngủ. Hết một ngày bận rộn.

Tháng Hai 18, 2007 Posted by | Amotizen, Event, Friends, Highlighted Post, LHP, Photo, Slide show | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Sinh hoạt dã ngoại

[ 7.2.2007 ]
Day after day

Ngày này quả là một ngày đáng nhớ.
Sáng sớm, phải mò lên trường để chuẩn bị cho chuyến đi Thiên Phước lần thứ 2. Lúc đầu định đi xe ôm lên cho nó nhanh mà lúc về cũng đỡ mệt. Ai ngờ 5 giờ sáng, phố vắng, không xe ôm. Thế là chàng lại đánh phải lấy cái Martin 107 ra rồi hì hục đạp lên tận trường. Sáng, ngoài đường, trời lạnh, một mình đạp xe, nghĩ ngợi nhiều.

Tới trường, sớm chán, vào phòng cô coi có gì làm không. Rồi chợt nhớ ra, mình chưa mua QUÀ TRAO ĐỔI. Thế là tức tốc chạy ra nhà xe, lấy xe để đi mua quà. Gặp ku An, thôi thì nhờ nó chở đi mua, vì đằng nào nó cũng chưa mua mà. Rồi 2 thằng chạy xe máy vòng vòng khu đó. Chả có tiệm shop nào mở cửa, trừ mấy shop… bánh mì. Vô vọng, về trường, nó gửi xe, còn mình sốt ruột vì chưa có quà. Thế là lại tức tốc đi một vòng nữa, lần này là đi bộ. Đi dọc con đường Phạm Việt Chánh, vẫn vậy, không một shop nào mở cửa, bao nhiêu nhà sách đều đóng kín. May mắn lóe lên, một shop hoa mở cửa. Mò vào đó, chọn lựa mãi, cuối cùng hốt được một lọ hoa nhỏ nhỏ (nhỏ xíu mà 30k lần). Nhờ bà chủ gói quá luôn. Xong, thế là hết mặc cảm tội lỗi vì không có quà. Chạy bộ về trường, tưởng là mọi người đã chuẩn bị xong xuôi và lên xe rồi. Vào trong trường mới nhớ ra, mình đang ở Việt Nam, còn lâu mới có chuyện thông báo 6:30 đi mà 6:30 đủ. Điểm danh, vẫn vắng 1 ku, chính là ku Trí. Không thể liên lạc được với ku này và thời gian của gấp quá rồi nên đành bỏ chú ấy ở lại vậy. Và cuối cùng, xe đã KHỞI HÀNH để bắt đầu chuyến Thăm trại trẻ Thiên Phước và Sinh hoạt dã ngoại của Amotizen.

Trên xe, bà con ai cũng hồ hởi. Mười người thì hết 9 người rưỡi cầm theo “đồ chơi công nghệ cao” – như lời cô nói. Mình thì bận rộn cùng cái DigCam, đi lên đi xuống, chộp những hình ảnh đáng nhớ này. Sau đây là vài tấm trong số đó:

Phát muốiQuỳnh PhươngMuối cùng Lôc bom đạn :))Tú Mỹ và cô Hà (2 người nhiệt tình nhất ngày hôm nay)Quang cảnh đường ra Củ ChiMình và bé Bông

Ra tới ngoại ô, cô bắt đầu chia nhóm để tổ chức vài trò khởi động trên xe. Cô Bắc và cô Ly là 2 nhóm trưởng. Khởi động xong cũng là lúc mà xe tới của của Trại trẻ Thiên Phước. Mọi người xuống xe, mang vác mấy thùng quà vào trong. Sau màn hỏi thăm, nói chuyện của đại diện 2 bên là tới màn Amotizen vào quậy tưng bừng cùng mấy em. Tới đây cũng là lúc máy ảnh của mình cạn pin (cũng không hiểu tại sao, mình đã charge đầy pin rồi mà). Mọi người đều hào hứng. Mình lại cầm máy ảnh của Tú Linh đi săn ảnh, chụp được thêm một lô ảnh cùng bày đàn thê tử. Mình tưởng là sẽ có vài phút yên tĩnh ngồi với bạn ấy thì thằng Lộc lại xuất hiện, phá vỡ những giây phút đó.

Hết 30′ ngắn ngủi cùng mấy em trong trại, cô dắt toàn bộ mọi người ra sân sau của trại. Wow, một mảnh đất trống, khá rộng, yên tĩnh, vắng vẻ, quả là một nơi tuyệt vời cho mấy trò chơi tập thể. Các bạn cùng các cô chuẩn bị đồ đạc xong thì cuộc sinh hoạt dã ngoại bắt đầu. Đầu tiên là những trò chơi vòng tròn có tâm chính là cô. Chưa gì mà mình và T.Tùng đã bị hốt vào. Hình phạt đầu tiên tương đối nhẹ nhàng, chỉ là lắc qua lắc lại vài vòng. Thoát, về hàng. Tiếp theo là phần “bịt mắt bắt dê”. Trò này tưởng là cũ nhưng mà lại là trò mang lại tiếng cười nhiều nhất ngày. Mở đầu là mấy đứa có số tận của là ngày hôm nay – ngày 7. Cường, Huy, Ngọc, Thanh và Vân. Nhưng để cân bằng nam nữ nên Thanh được tha bổng. Thế là có 2 cặp, cả 2 cặp đều bị bịt mắt, hai chú dê phải đeo thêm lắc tay và còi, vừa chạy vừa lắc, vừa thổi để 2 người kia còn bắt. Cặp nữ hoàn thành trước. Còn cặp nam mới là thú vị, 2 thằng chạy qua chạy lại, thậm chí có lần đập đầu vào nhau, thế mà mãi một lúc mới bắt được. Đến cặp tiếp theo, các số 2 (tháng 2 mà). An, Hằng, Lộc và Diễm Phương. Cặp này thì nhanh quá, không nhiều tính huống mắc cười. Hai cặp cuối cùng, các số tận cùng là 4 (thứ Tư), gồm Kim Anh, Khánh Minh, Quang và Tuấn. Quang vồ được Tuần trước. Tuấn vùng vẫy, thoát nạn. Nhưng lần tiếp theo thì Quang không buông tha cho Tuấn nữa, chụp được là Quang đè Tuấn xuống, nằm lên (tội nghiệp Tuấn), thế là Tuấn hết chạy. Kim Anh và Khánh Minh thì tiếp tục chạy qua chạy lại, ôm nhau một cái rồi chạy tiếp (!?!). Cuối cùng thì Kim Anh cũng túm được Khánh Minh.

Trò chơi vòng tròn tiếp theo là trò “Ai là thiện xạ”, bắn nhau ì xèo, mình và mấy đứa nữa được chọn làm ban giám sát. Cái gì chứ bắt người là nghề của mình mà devil. Bắt được khoảng 40 người. Đem ra phạt, bạn ấy cũng bị bắt. Lại là thằng Lộc, tuy lúc đầu thằng này không cùng cặp với bạn ấy, nhưng mà nó đổi chỗ cho ra 1 cặp. Bạn ấy cũng đổi, thằng này lại đổi theo. Mà bạn ấy đâu phải vừa, nhảy sang hàng của ku Lộc, thế là xong, không biết là gì hơn, ku Lộc đành chấp nhận vậy. Rồi tiếp nối là vài trò khác trước khi cơm đến, mọi người vào nghỉ trưa. Lúc này thầy Khôi mới lấy mấy tầm hình nãy giờ chụp ra. Thầy đã làm được một kỳ công hiếm thấy trong lịch sử. Đó là chụp được hình của Ngọc, mà chụp cực đẹp là đằng khác. Thế là từ giờ đã có hình của Ngọc rồi.

Sau lúc nghỉ trưa, cô nhờ mình và vài bạn nữa ra phụ cô chuẩn bị cho các trò chơi đồng đội buổi chiều. Và cuối cùng mấy trò đó cũng diễn ra. Bắt đầu bằng trò đập heo đất. Sáu con heo (pig, pig, pig, pig, pig, pig) được treo lên dây. Sáu đại diện cho sáu tổ sẽ lên đập heo với một cái khăn che mắt. Đại diện của tổ 2 không ai khác chính là mình smug cool. Và cùng sự hướng dẫn tài tình của “cố iu” đồng thời là Tổ trưởng tổ 2, bạn Tú Linh, mình đã nhanh chóng bước tới nơi và 1 phát, con heo đã nát hee hee đem về chiến thắng đầu tiên cho tổ 2 thân yêu. Thằng Phúc tổ 3, đập con heo tới mấy chục cái, có trúng có hụt, nhưng quan trong nhất là nó làm cái cây bị gẫy còn con heo thì vẫy nguyên; thằng Đảo thì đập không hụt, nhưng mà con heo cứ quay wa quay lại mà ko vỡ -> heo quay luôn.

Trò đồng đội thứ hai là trò chuyền bóng chuyền bi. Mỗi tổ 4 bạn, tổ hai là Ngọc, Khải, Phát và Phương. Ku Phát ngậm cái thìa mà run thấy rõ. Lượt về là chuyền bi, tổ hai thân yêu đã làm nát 1 quả bi. Lượt đi là quả bóng bàn, đưa mãi mới tới nơi. Tổ mình đứng hạng 5, hơn tổ 5 vì tổ này phạm quy. Rồi trò đua thuyền bằng mông, 4 thằng con dzai vào chơi. Thẳng Khải sung wá, đập cả đầu nó vào mặt mình, chảy cả máu răng… nhưng mà tổ 2 vẫn về nhất, thắng cả đội “chân lông”. Trò thứ tư, cực kỳ hấp dẫn. Trò này không biết tên gì, chỉ biết có 5 cái dân được căng ra, cao thấp khác nhau. Mỗi tổ 2 người. Dây cao thì phải nhảy qua, dây thấp thì chui qua. Như vậy cần nhưng người đứng thì cao mà nằm thì thấp (như mình chẳng hạn). Thế là tổ mình cử 2 bạn, mình và ku Phát. Tổ sáu bắt đầu trước bằng cuộc biểu diễn của Trâm và D.Phương rất tiếc, tổ này phải làm tới 4 lần. Tới tổ 5, màn trình diễn của tổ này sẽ hoàn hảo hơn nếu chú Ky tổ trưởng không bị chuột rút. Nhưng không sao, chỉ cần Tú Mỹ và Đảo thôi cũng đủ để đưa tổ 5 kết thúc cuộc thi với giải nhất… Tổ hai, mình đi trước, chạm dây, chạy ra, cho ku Phát vào, Phát xong rồi tới mình, bò lê bò càng, cái áo tan nát. Tuy phần thi không thành công lắm nhưng cũng giúp tổ có hạng 3. Trò theo tổ cuối cùng là trò kéo co. Mỗi tổ 7 người, vì thằng Trí ở nhà, nên cả 3 chị con gái của mình để vào thi. Hôm nay mình kéo thực sự hết mình, tuy vậy tổ cũng chỉ thắng 1 lần vào nhận giải 4 cùng 2 tổ khác (tức là đồng hạng chót ấy mà). Kéo xong, tay tê ơi là tê. Mình đã hỏi han rồi đề nghị lấy nước cho bạn ấy, nhưng mà hình như bạn ấy cũng chả quan tâm. Buồn nhất là lúc đứng nhìn chú Đỗ băng tay cho bạn ấy sad. Rồi cuối cùng, phần thi theo tổ cũng kết thúc, tổ hai của mình chỉ xếp hạng nhì chung cuộc.

Bước sang phần chơi tập thể. Trò đầu tiên là đá bóng 3 chân, nhưng vì lý do kỹ thuật nên tạm dời lại, và thay thế bằng trò Chuyền bóng. Mục tiêu là chuyền sao cho được 6 quả liên tiếp, không chạm đất, không bị phá. Nhóm mình có mình và Khôi trong tuyển bóng rổ, còn nhóm kia thì có tới 3 đứa: Đảo, Luân và T.Tùng. Tuy vậy nhưng mà 2 bên thi đấu rất tương quan. Mình đứng giữa phá bóng với lại kèm mỗi chú Tùng kia thôi. Chú Khôi chụp được bóng nằm lì ra đất, ôm quả bóng khư khư, tụi kia bay vào cướp bóng, í xèo một hồi,… nát quả bóng. Trò chơi kết thúc, không người thắng. Trò tiếp theo là đá bóng ba chân, nói thế thôi chứ thưc 5sự chỉ làm nắm tay nhau mà chạy. Mình cực kỳ muốn chơi trò nay nhưng không được chơi. Đành ngồi nhìn bạn ấy nắm tay đứa khác vậy. Nhìn cái cảnh trò chơi này diễn ra tự dưng thấy tủi thân ghê. Thanh và K.Anh tuy quyết định chỉ làm bạn mà vẫn tay trong tay. Ước gì mình cũng được thế, nếu bạn ấy ko thể tới với mình thì chỉ làm bạn thân thôi cũng hạnh phúc rồi. Đằng này… một cái nắm tay, một lần đứng cạnh cũng trở lên khó khắn tột độ. Nhớ lại ngày trước, đầu năm lớp 10. Đi cái hội trại làm quen của trường. Bạn ấy chủ động rủ mình ra đứng cạnh, nắm tay, rồi hồi trước khi thi HKI, nhiều lúc ngồi chung giảng bài, nắm tay,… Thế mà nay thì,… quả không biết nói sao.

Sau đó là vài trận bóng khác, mình cũng tham gia 1 trận và gẫy kính ở trận đó, xong thì ra một góc, suy tư. Nhưng lúc thấy bạn ấy đang một mình đá bóng với ku Lộc. Mình chạy vào chơi ké, không thể buông xuôi được. Rồi vào nghỉ, lấy cầu ra đá, chọi cầu. Cuối cùng là những phút ngồi lại, trao đổi quà. Phần này có vài trục trắc nên nó diễn ra không mấy thành công. Tuy quà của mình không tới tay bạn ấy và ngược lại nhưng cũng thấy rất vui. Tâm đắc nhất là phần xử sự và trả lời câu hỏi quá hay của tất cả mọi người, đặc biệt là Hằng (chơi được má mì một vố) và Bảo.

Thế là kết thúc buổi sinh hoạt. Mọi người đứng dậy để dọn dẹp, mình ra thay cái áo thể dục ra, nó bẩn kinh khủng. Rồi ra xe, chụp vào tấm hình nữa. Chán nhất là khi Ngọc luôn núp, không chịu chụp hình. Đã là thành viên của một Amotizen thì ít nhất phải có vài tấm ảnh với mọi người chứ, nhất là trong những chuyến đi thế này, nó là lịch sử mà. Lên xe, ổn định chỗ ngồi rồi tạm biệt Thiên Phước, ta trở lại thành phố. Chuyến đi về không nhiều nhiệt như lúc đi, mọi người đều mệt mỏi rồi. Ngọc không ngồi với Triết để cho Thiện có cơ hội. Cô thì lấy một bộ bài ra, lúc đầu là kể chuyện bằng bài, rất hay, rồi sau đó thì tụm năm tụm bảy mà đánh bài. Mình thì ngoài việc chụp ảnh ra, còn ngồi nghe các cô giáo sinh kể chuyện cười. Ngọc và Thanh Tùng xin xuống xe sớm. Nhà 2 người này không gần nhau và cũng không gần chỗ đó, may mà sau lúc xuống xe, 2 người đi 2 ngả nếu không mình trên xe nghĩ ngợi tới bạc tóc mất. Cô Ly cũng xuống đây. Chuyến xe tiếp tục, chả mấy chốc thì cũng về trường. Lăn ra cái ghế đá nằm nghỉ trước lúc chào các cô rồi lấy xe chở Bạch Dương về. Nhưng đi tới Bệnh viện Nhi đồng thì Bạch Dương quyết định xuống xe mà đón xe buýt về. Còn mình mình, đạp xe tiếp tục. Đường về trở lên dài lạ thường, có lẽ tại mình đang mệt hay cũng có thể vì mình nghĩ ngợi nhiều. 25 phút đạp xe mà có biết bao dòng suy nghĩ trôi qua trong đầu.

Về nhà, mệt quá, mà người thì bẩn, nằm lăn ra đất cho đỡ mệt rồi lấy quần áo tắm rửa. Tưởng hôm nay xe ngủ sớm, nhưng không, sau khi tắm và ăn tô mì cay, mình hoàn toàn tỉnh táo, để có thể online ngó qua friend list, sms rồi mới ngủ. Kết thúc một ngày đáng nhớ.

Tháng Hai 8, 2007 Posted by | Amotizen, Day Log, Event, Friends, Highlighted Post, LHP, Photo, White Pea, X-cellent Post | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

English is fun

[ 28.1.2007 ]

Úi chà, hôm nay đã là 28/1, chỉ 3 ngày nữa là 1 phần 12 của năm 2007 sẽ qua, nhanh quá nhỉ. Thời gian đi nhanh thế mà mình chưa làm được gì (trước mắt là chưa mua tem xe buýt tháng 2), chắc để mai đi vậy.
Hôm nay mò lên trường sớm để coi Triết biểu diễn trong cuộc thi English is Fun. Bảo là vào sớm nhưng mà mãi tới 8:30 mình mới vào. Thấy chú Hói ngồi với một bạn khác, bạn này mình tường gặp, học Chuyên Anh NK. Rồi ku Thiện xuất hiện, kéo mình sao chỗ Triết, chỉ có 3 người ngồi đó. Rồi chín giờ, vài bạn khác mới tan lớp học thêm ra (có cả ấy ấy), cũng vào xem. Thời gian trôi qua, Triết vẫn chưa hát, người xem thưa dần, cuối cùng còn 4 người ngồi đó. Tới 10 giờ, 1 người nữa đứng lên đi về… còn 3. Tiết mục của A2 quá hay, lớp này đầu tư nhiều, mà còn có tinh thần và chuyên môn nữa. Rồi cũng đến tiết mục của Triết. Nhanh wá, có tí xíu à, chưa kịp nghe thì đã hết. Lúc này thì Thọ, Luân, Thanh mới vào, rồi vòng ra lại luôn. Thế là xong, ai về nhà nấy, ai cũng vui vẻ, cả ku Khôi, hôm nay cứ tíu tít với nhỏ bạn cũ, chỉ có một kẻ buồn, thất thểu ra về.
Ở nhà, chơi với nhỏ em họ. Nó về, thì Red Alert tiếp, rồi cơm nước. Cái cà phê mình uống như đồ giả, uống một ly đầy mà vẫn ngủ ngon 2 tiếng. Dậy, hôm nay quyết phải viết cho xong blog của 3 ngày vừa qua, tồn đọng dữ quá rồi. Tới 6 giờ, thế là xong, 3 ngày đã được publish. Bây giờ xuống ăn cơm và coi đá banh. Trận lượt đi này không mấy khả quan hơn trận trước, tuy Việt Nam giữ sạch lưới nhưng chung cuộc thì hiệu số bàn thắng vẫn là 2 nghiêng về Thái Lan. Chán thật, không xem hiệp hai luôn, ngồi chơi game tiếp, rồi viết blog, đọc blog bạn bè. Ngày hôm nay chú Hói đã nhận ra triết lý cho riêng nó. Nó nghĩ giống mình ngày trước, ngày trước mình cũng nghĩ thế, mình quả quyết là thế, nhưng giờ mình lại phản chính mình (như positron phải lại electron vậy). 11 giờ, Kim Anh invite cái Quiz. Định ăn gian, ai ngờ trời hại, có 20/100 đ à :((. Tối nay lạnh quá, lúc này là 22 độ rồi, nghe dự báo, đêm nay chỉ còn 16 độ mà thôi, ngủ thế mới sướng.

Tháng Một 29, 2007 Posted by | Amotizen, Day Log, White Pea | 2 phản hồi

Hôm nay em đi họp

[ 13.1.2007 ]
Day after day

Ngày 13, liệu hôm nay có đen tối không đây? Chưa biết.

Sáng, ngủ nướng nên tận 9:30 mới dậy, thế là hơn 10 giờ mới ăn xong. Ăn một dĩa mì Spaghetti đầy, quá no luôn. Sau đó chuẩn bị quần áo, đi shopping cuối tuần. Điểm đến, vẫn cùi bắtp như ngày nào, Maximark Cộng Hòa. Vào đó, trước là rút tiền, rút 1tr4, cầm đập đập thấy thú vị ghê. Rồi cùng mẹ, vào trong khu tự chọn, mua một đống, đa số (hầu như tất cả là thức ăn), tính tiền xong thì gửi đồ và vào chỗ KFC. Quả thật là mình đang no, nhưng thấy còn sớm và nhớ tới mục tiêu 0,1 tạ, mình đành phải vào ăn. Nhắm sức mình có hạn, chỉ kêu 1 phần Hamberger và phần Khoai tay chiên, mẹ thì vẫn trung thành với Leng Keng. Đánh xong cái Hamberger, vẫn còn 70% khoai, tiếp tục. Đến 11:10 thì đành bại trận với 15% khoai tây. Đi vào khu tự chọn lần hai. Lại mua thực phẩm, nước ngọt… rồi về.

Tới nhà, lăn ra (định) ngủ, nhưng lại dính vào cái PC. Hồi sáng coi báo thấy cái I’m on SMS, bây giờ thực nghiệm luôn. Làm cái này cũng hay, nhưng mà hơi phiền, tại vì ngừơi dùng Yahoo ở VN, hay có cái trò spam cộng đồng lắm. Tí nữa mình còn phải lên trường để họp cuối kỳ I nữa. Trước khi đi, còn tư vấn online và qua điện thoại cho bà Hạnh về vụ anti-virus. Mãi tới 1:35 mới đi được. Thật không ngờ, trên xe bus, cái Yahoo!SMS messenger đã có tác dụng tốt. Ấy ấy online, rồi send message cho everyone. Nhận được, biết ấy đang on, thế nên reply luôn 4 sms (hix, dù biết 1 tin như vậy tính giá quốc tế 2k/sms, nhưng không sao, mới nạp 100k mà).

Vào trường hơi bị sớm, chỉ có mỗi mình mình. Phòng cô cũng chưa mở cửa. Một lát sau có Tú Mỹ tới, đá cầu với Tú Mỹ 1 hồi. Công nhận T.Mỹ đã cấu kinh thật, nghe Mỹ nói Mỹ chơi cầu từ cấp I hypnotized (trước cả mình, bó tay). Khoảng 2:20 Loạn gia kéo tới, tụi nó chắc mới đi coi Eragon về. Thế là khoảng 14 đứa chơi chọi cầu, vui, phê. Rồi cô cho thái giám ra gọi cả đám vào. Không khí cuộc gọi ban đầu thì căng thẳng vô cùng, dần dần mới lấy lại cảm giác thoải mái. Cũng nhờ mấy câu nói kích hoạt của Trâm.

Họp xong, 1 ít về luôn, một ít tụ họp đi ăn uống chơi bời gì đó, còn lại 3 thằng: mình, Khôi, Ky đi chơi game. Đầu tiên là Counterstrike, rồi sau đó chơi Empire. Lâu rồi không empire, quên hết phím tắt, thua thằng Khôi dễ dàng. Lò mò về nhà, coi đá bóng. Không có mình về, ông khỏi xem đá banh luôn, vì VN không truyền hình trực tiếp trận đó mà ông không biết mở StarSport coi. Tối thứ bảy, online, vào chat cho nó xôm với tụi Amotizen. Vòng vèo một hồi còn mỗi mình với B.Dương, rồi Dương cũng out, còn mình mình, chả biết làm gì, tắt máy, đọc báo rồi ngủ.

Tháng Một 14, 2007 Posted by | Amotizen, Day Log, Event, White Pea | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Ngày truyền thống

[ 9.1.2007 ]
Day after day
Một ngày dài. Dài về cả thời gian và không gian.Ngày hôm nay bắt đầu từ 4 giờ 30 và kết thúc thì có lẽ cũng 11 đến 12 giờ, tùy tình trạng sức khỏe. Ngày hôm nay di chuyển tổng cộng cũng phải gần 40km. Hôm nay có nhiều chuyện vui buồn xen kẽ, đồ thị tình cảm: y=sin(x).
8km đầu tiên: từ nhà tới trường.
– Trạng thái sức khỏe: tương đối tốt, mới ngủ dậy, ăn một tô mỳ, chùm một cái áo khoác bên ngoài bộ đồng phục thể dục. Chạy xe 25 phút liên tục với vận tốc xấp xỉ 18km/h (xe đạp).
– Trạng thái tình cảm: bình thường, một chút yêu đời.
Sáng nay mình phải thức dậy sớm (kinh khủng). Thời tiết như thế này mà bảo dậy sớm thật sự là khó, cộng thêm đêm qua “Triển chuyển bồi hồi thụy bất thành” nữa. Nhưng chả hiểu sao, chuông đồng hồ vừa reo, mình đã bật ngay dậy, thay quần áo, xuống nhà, đánh răng rửa mặt và quất một tô mì để có sức đạp xe lên trường.

3km tiếp theo: chạy việt dã.
Trạng thái sức khỏe (sau khi chạy): Phờ phạc.
Trạng thái tình cảm: Dưới mức trung bình, thất vọng… 😦
Vừa vào tới trường là tụi con gái đã đang về đích rồi, vội vã gửi xe, chạy đi tìm cô, không thấy đâu, quăng đồ vào gầm cầu thang rồi ra chạy. Vừa ra thì thấy Ngọc và Triết về. Một ánh mắt không được đáp lại. Kết tủa. Đành vậy, ra xếp hàng chuẩn bị chạy. Gặp Thiện, nhờ nó vào cất cặp dùm. …chờ… . Bụp, súng nổ, chạy…, vượt lên, chậm lại, đi bộ dữ sức…, tới ngã tư, trông quen quen, (tưởng) sắp về rồi, tăng tốc, lại một ngã tư, hụt hơi, đi bộ, tới ngã sáu, sắp tới địch (chắc chắn), cố gắng chạy, tăng tốc, về đích. Sau một nỗ lực dài thì cũng về đích. Tuy là hạng tư (của lớp, của trường chắc mấy chục quá) nhưng cũng thấy nhẹ nhõm, mình đã kết thúc một chặng của ngày hôm nay.
Vào phòng cô nghỉ ngơi tí, chạy ra ngoài xem tiếp cuộc đua. Ấy đứng đó, không nhìn, buồn. Thằng Thiện gặp mình, bảo là, tí nữa 3 đứa đi ăn, và một trong 3 người, không muốn có người thứ tư. Buồn bình phương. Quay ngay trở lại phòng cô, móc chai sữa ra uống, nhìn trời, nhìn đất (Đông ẩm – mùa đông uống sữa).

2km sau đó: Đi dạo, lấy lại tinh thần.
Trạng thái sức khỏe: Phục hồi nhanh sau cuộc đua.
Trạng thái tình cảm: Cũng đang phục hồi sau thất vọng.
Thế là theo kế hoạch, 3 người đó cũng đi riêng. Còn mình ngồi lại. Ku Khôi rủ mình đi dạo (bản chất thì ko phải đi dạo, mà chỉ có 2 đứa biết thôi). Đồng ý. Đi một vòng, bọc đầu, bọc đuôi, tính thời gian… cuối cùng, nó nhìn nhầm, hớ. Đành phải tiếp tục đi vậy. Cũng sắp tới giờ về trường tập trung rồi.
[ Đoạn này hơi khó hiểu một tí, mình tới giờ vẫn còn chưa hiểu nữa mà ]

4km trong trường (đại loại thế): Hòa mình vào không khí chung.
Trạng thái sức khỏe: Vô cùng sung sức, hào hứng.
Trạng thái tình cảm: Tỉnh táo lại, thấu hiểu hơn. Nói chung là thấy vô cùng hy vọng.
Hôm nay mình đã tới trễ tới 2 lần rồi. Phần thi xe đạp chậm diễn ra đầu tiên. May mà mình chạy lượt thứ 5, vẫn còn kịp để lấy xe và tập luyện. Đây là lần tập chính thức đầu tiên của mình. Lúc tập cũng thấy tốt lắm, ai ngờ vào thi, mình (mém) về nhất (Xin nhắc lại đây là cuộc thi xe đạp chậm). Lúc cuối, mình mà phóng về luôn, là mình đã thắng cuộc rồi, xui.
Xong, mình ngồi tâm sự với Q.Phương, lúc này, mình cũng đang cần một người hiểu chuyện ngồi với mình. Nhờ những câu nói của Q.Phương mà mình lấy lại tinh thần và niềm tin (dù mục đích của ấy ấy là ngược lại). Trong những câu mà Q.Phương tường thuật lại, cũng có nhiều câu như một khẩu súng, bùm, thẳng vào tâm trí mình, đau. Nhưng nhìn chung, thì sáng nay, mình đã tiếp thu được khá nhiều điều mà chũng có thể giúp mình thành công trong con đường đã chọn…
Sau màn đi xe đạp chậm thất bại của mình, lần lượt là những thất bại khác trong cuộc thi nhảy bao bố, kéo co. Nhưng không sao, tinh thần Amotizen vẫn là số một. Mọi người tuy không thắng nhưng vẫn vui vẻ, thế mới là cái quan trọng. Chia tay tụi nó, mình cầm theo cái máy ảnh của cô rút lui.



Lại 8km nữa: luẩn quẩn.
Trạng thái sức khỏe: mệt mỏi, ra rời, đói, khát, buồn ngủ.
Trạng thái tình cảm: buồn không ra buồn, vui không ra vui, vẩn vơ vơ vẩn.
Xách con ngựa sắt về. 8km quả là dài khi ta có tâm sự. Lúc nãy ở trường, không nhận được một lời chào nào cả, dù khoảng cách có vẻ được rút ngắn phần nào. Kết thúc chặng đường 8km, bay vào nhà, gặp mẹ, mẹ nói mới có mấy câu, thất vọng, cảm thấy ko có chỗ dựa. Ngồi máy một tí, để copy ảnh của cô sang USB rồi làm sạch thẻ nhớ, charge pin cho máy của mình. Măm măm thịt gà (không sợ cúm), đánh một ly cà phê theo thông lệ rồi nhảy tót lên giường, ngủ trưa… zZz..ZZz…

Thêm 8km nữa kìa:
Trạng thái sức khỏe: bình thường.
Trạng thái tình cảm: bình thường.
Dậy, chuẩn bị quần áo, cầm theo 2 cái máy chụp hình. Đâu đó đầy đủ, lên đường tới… trạm xe buýt. Cái xe này nó cà lết cà lết, thế mà vẫn đến trường đúng 3 giờ. Vào phòng công đoàn, chưa thấy ấy đâu cả. Buồn, lấy trái cầu ra và rủ tụi nó đá. Hôm nay phối hợp với thằng Sơn béo được mấy trái cực đẹp, còn ku Hải thì tiếp tục làm trò.

Tới gần 4 giờ, cô gọi vào tập trung, tập lại tiết mục một lần cuối, lần này có lửa thực sự. Tay cầm đuốc cháy, cũng thấy run run, những mình vẫn cố gắng làm cho xong. Đến cái lúc châm đuốc xong, Hạnh vung tay một cái, nguyên một cục lửa bay vụt ra đằng sau, làm nhỏ cháy áo luôn, một phần bắt xuống sàn, bốc cháy. Có thằng nào đần ghê, cắm thẳng cái đuốc lên sàn, ngay chô nhiều cồn, làm thêm một ngọn lửa nửa bốc lên. Đạp đạp một tí rồi lấy tải lau nhà, lau kỹ cho sạch cồn mới dập lửa được.
1km trong hành lang chính: đi đi lại lại.
Trạng thái sức khỏe: mệt, nhức đầu
Trạng thái tình cảm: tiến bộ, vui vẻ, hy vọng tràn trề, một chút gh…

Sau lần tập cuối cùng đó, cả lớp ra tập trung tại hành lang chính, cái nơi mà mình thích nhất trong cả cái trường này. Ở đó, nguyên đám ngồi là liệt, làm đủ trò. Riêng mình thì cảm thấy rất tệ. Một phần là lo lắng cho tiết mục của lớp, một phần là cái mùi cồn cháy làm mình khó chịu. Thế là ra ghế đá ngồi nghỉ. Wow, một lời hỏi thăm. Vài chục giây ngồi chung, làm mình có cảm giác mình tỉnh táo lại nhiều. Mọi thứ đã có tiến triển. Đó cũng nhờ những lời nói của Q.Phương, có lẽ thế. Mình đang tiếp tục với niềm vui, thì thằng cha đó đến, chà, nhìn thằng cha này, … (chỉ biết “…” thôi). Làm mất cả vui, nhưng cố kiềm nén. Cùng lúc đó, có một đám cháy nhỏ nữa xảy ra với đống đuốc kia. Nhưng lần này chúng bị dập tắt nhanh chóng bằng một cái bình chữa cháy.


Tiếp tục chờ và đợi…
Cuối cùng thì cũng tới tiết mục của lớp mình, cũng là tiết mục cuối, hát xong đảm bảo được nhiệt liệt vỗ tay (chúng nó vỗ tay vì được về chứ ko phải vỗ tay vì hay). Tuy có vài sự cố nhỏ xảy ra, chẳng hạn như thằng An bước sai nhịp, đuốc không cháy, mic bị rè,… nhưng tiết mục của lớp đã kết thúc thành công. Cô và trò đều có vẻ hài lòng. Trên đường trở về phòng công đoàn, cả lớp vừa đi vừa yeah (yeah cho nó xôm ấy mà) làm nhộn nhịp một góc trường.
3 km tiếp theo: Bận bịu
Trạng thái sức khỏe: tốt, sung sức.
Trạng thái tình cảm: buồn rầu, nhiều suy nghĩ.
Ăn bánh mình và uống nước để lấy lại sức. Lúc đó, cô bảo bọn con trai ra khiêng bàn, chỉ có một số ít là ra làm (mình, đương nhiên, lớp phó mà, Sơn, Huy, Phát, Lộc, Hiển, Khải, Hải, Ky, và vài đứa nữa) còn bọn kia thì trốn biệt, d@mn. Thế mà còn có đứa, bảo mình không gương mẫu, chỉ biết ra lệnh, không làm việc khi mình bảo nó ra lấy đuốc vào chuẩn bị cho tiết mục sau.
Cũng khoảng thời gian đó, mình cầm 2 gói bánh gạo, mời, người ta không lấy, ngay sau đó, thằng Khải mời, nhận liền. Thật là không hiểu, đúng là hàm sin có khác, phức tạp quá, khó đoán quá. Mình không biết mình còn phải làm những gì nữa. Dù biết là ấy có target rồi, nhưng cũng như mình à, “đường một chiều” thôi. Thế tức là vẫn còn hy vọng.
Rồi các anh chị cực học sinh cũng có mặt khá đông đủ, tiết mục của lớp mình lại một lần nữa được tái hiện trên sân khấu. Lần này ít người xem, không có lửa, nên mình diễn cũng khá tự nhiên. Tiết mục kết thúc cùng tràn pháo tay. Mình quay về phòng cô, nhưng ai không đăng ký ở lại giao lưu đều dọn đồ về. Mình đi với Hương ra trạm xe buýt (vì cô này không dám đi lúc trời tối). Quay về cùng 2 bịch sữa, hy vọng người cần mới chưa về. Nhưng đã quá trễ, đành phải chia sẻ với những người khác vậy. Ngồi thưởng thức buổi giao lưu tới 8 giờ hơn thì mình xin phép về. Buổi giao lưu hôm nay thật là ấm áp, vui vẻ, nhưng mình không còn tâm trạng mà xem nữa.
8km cuối cùng: 2 chữ xe ôm.
Trạng thái sức khỏe: đuối
Trạng thái tình cảm: dần dần khá lại.
Ra trạm xe buýt, quá muộn, không còn chuyến nào về nữa, đợi trong vô vọng 20′ rồi quay ra gọi xe ôm. 20k, về tới nhà. Lăn lên giừơng, nghỉ một lát, rồi lại online, viết blog. Nhưng một ngày quá dài thế này, không thể một tối là xong được. Lại kéo dài tới ngày hôm sau.

Tháng Một 10, 2007 Posted by | Amotizen, Day Log, Event, Friends, Highlighted Post, Holiday, LHP, White Pea, X-cellent Post | 6 phản hồi

Ngày đầu năm ăn chơi

[ 1.1.2007 ]

Tối hôm qua, rạng sáng nay, mình đã thức để hít thở những giây phút cuối cùng của năm 2006 và chào đón năm 2007. Mình thức tới tận gần 1 giờ để hy vọng nhận được một cái sms. Đáng lẽ ra, lúc đó, mình đừng sms làm gì, gọi luôn vào máy đó cho xong, nhưng thế, có lẽ là hơn. Sao mà mình thấy mình ngu quá, nhất là trong những cái chuyện đại loại như vậy.

Tới tận 12:45 vẫn không một lần cái cell phone nó tút lên một cái. Thôi, nếu đã vậy, thì mình cũng đành bớt lo nghĩ đi vậy, ngủ một giấc đã, hôm nay là một ngày mệt mỏi đây. […]. Tới 6:30, cái điện thoại đổ chuông, không phải có cuộc gọi nào, hay là tin nhắn mới. Nó chỉ báo bây giờ đã đến giờ dậy. Thế nhưng, theo phản xạ, tắt đi, ngủ tiếp tới bảy giờ kém 10. Xuống nhà, đánh răng rửa mặt, ăn vài cái bánh rồi lên… xe ôm tới trường. À qưên nói, hôm nay là ngày mà K.Minh, X.Hằng, Q.Cường là sinh nhật thứ 17 của tụi nó. Tụi nó hẹn từ 7:00 nhưng mình biết, 7:00 lên thì chỉ có đợi và đợi thôi, hơn nữa hôm qua mình thức khuya quá, cần phải ngủ thêm tí để còn có sức sáng nay ăn chơi. Không ngoài dự đoán, hẹn là hẹn 7:00 mà tới 9 giờ kém mới khởi hành. Đi 2 chuyến 27 và 44 đến thẳng Bính Quới 2.
Vào trỏng, mướn 1 cái lều 5 tiếng (500k), vào đó tổ chức, ăn, chơi, đánh bài (vui thôi, tiền lẻ 1 ván ấy mà). Sáng thì ăn thịt vịt, trưa thì ngồi nướng thịt heo do mẹ Tú Linh ướp (ướp T.Linh). Còn vụ bài bạc, thì hôm nay thua 12k :)), quan trọng là thắng ku Luân mấy ván. Sau đó, ra chơi bida với mấy đứa con trai, tới 3 giờ thì về lều, dọn đồ và trở lại thành phố.
Tới trường chỉ còn 9 đứa. Trong lúc tụi nó đi lấy xe, Hằng về, còn 8. Rồi K.Minh về, còn 7 đứa. Đang ngồi đợi tụi nó đông đủ trở lại, thì mẹ gọi về, đành phải dạ dạ vài câu rồi lên xe buýt về, mà chưa được đi ăn sữa sầu riêng (thì phải) với tụi nó. Mình về là còn 6, vừa đủ 3 xe máy. Cũng may mà là mình về trước, tại vì, một lúc sau, trời mưa to, cầm theo mỗi cái dù, có che cũng ướt. Ở nhà, ăn thật no, rồi lăn ra ngủ bù những phút ăn chơi lúc sáng. Tới 10 giờ thì tỉnh dậy, coi Nhật ký Vàng Anh rồi leo lên lầu online trước khi quay lại ngủ.

Tháng Một 2, 2007 Posted by | Amotizen, Day Log, Event, Friends, Holiday, White Pea | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Sống, phải biết tha thứ

Một người liên tục bị mất ngủ bới một cơn ác mộng giống như nhau hàng đêm. Anh ta mơi thấy mình bị ngã xuống một cái hồ nước lớn. Dù cố gắng bơi hết sức nhưng mãi vẫn chẳng tới bờ. Trong lúc gần như kiệt sức thì bố anh ta bơi thuyền lại và chìa ta ra để với anh ta lên. Nhưng khi nghĩ về những trận đòn của bố ngày trước, anh ta giận dỗi lắc đầu và tiếp tục bơi một mìn. Một lúc sau, lại có cô em bơi thuyền đến và ném cho anh ta môt cái phao. Anh ta đã định nắm lấy, nhưng khi nhớ đến những cư xử hỗn hào của đứa em đối với mình, anh ta lại từ chối sự giúp đỡ đó để lại bơi trong sự kiết sức.
Sau cùng anh ta cũng tới bờ. Kiệt sức, anh ta ngủ thiếp đi trong sự mệt mỏi tận cùng. Trong cơn mê anh ta lại thấy những người thân muốn chăm scó cho mình, nhưng mỗi khi nhớ về những gì mà họ đã làm với anh khi trước, anh lại lắc đầu, nằm im trong sự rã rời.
Quá mệt mỏi với cơn ác mộng này, anh ta liền đi gặp một nàh hiền triết để tìm ra nguyên nhân. Nghe anh kể xong, nhà hiền triết liền nói rằng:

Đó là tại cháu cả. Cháu đã cất giữ những lỗi lầm của người khác sau trong lòng
mà không biết cách quên đi. Cháu không đủ dũng cảm để chiến thắng sự thù hận
trong lòng mình, nên nói cứ tồn tại mãi trong lòng cháu. Cháu rất cần những
người khác giúp đỡ mình, nhưng vì nhớ những chuyện cũ nên cháu thấy không thể
tin tưởng vào ai để đón nhận sự giúp đỡ của họ. Lần này cháu có thể bơi vào bờ,
nhưng còn những lần khác nữa thì sao? Nếu không có sự giúp đỡ, ta e rằng cháu sẽ
gặp nạn. Hãy quên đi những chuyện buồn cũ đi cháu ạ!

THA THỨ KHÔNG PHẢI CHỈ LÀ NHỮNG ĐIỀU CHÚNG TA LÀM CHO NGƯỜI KHÁC MÀ CÒN LÀ LÀM CHO CHÍNH CHÚNG TA NỮA

Nguồn: Internet
Dịch giả: Quỳnh Phương – Amotizen

Tháng Mười Một 26, 2006 Posted by | Amotizen, internet, Introduce, Useful Info | 7 phản hồi